> Khoác cái mác “từ thiện, cứu người” nhưng rồi cũng phải kiếm được ít nhiều lợi., Tiền bạc từ chuyện này. Mà nếu vậy thì chuyện cũng chả có gì đáng nói, bài báo cũng chẳng có gì đáng xem. Nhưng khi biết rằng trong gần hai mươi năm ấy, ông “hai lúa” Ba Nhiều kia hoàn toàn bỏ tiền nhà sắm xe, lên đời xe, làm chuyện “bao đồng” mà không màng đến bất cứ ích vật chất nào, tôi đã thở phào. Không phải chỉ vì bài báo bỗng trở thành có duyên, mà hơn thế, đó là niềm vui. Hình như sự vô cảm, thậm chí là nghiệt ngã của con người với mọi thứ xung quanh mình đang có chiều hướng lấn át. Trên báo chí, trong tầng lớp ngày ngày đầy rẫy chuyện không vui. Nhiều người đang phất phới tuổi thanh xuân mà bỗng chốc phải lìa xa thế cục vì những lý do lãng xẹt: một vô lăng vô trách nhiệm, một gã khùng không được đáp ứng ái tình, hay đơn giản chỉ là một ống cống ngập nước trong một ngày mưa gió… Trong bối cảnh như thế, hình như tâm hồn một số người dần trở nên chai sạn, trơ lì trước nỗi đau của người khác. Người ta nhìn đời bằng con mắt hoặc là đầy hiềm nghi trước những hành động đẹp, hoặc nhạt thếch trước những cảnh chướng tai gai mắt. Người ta phấn khởi lên mạng “ném đá”, làm các “anh hùng bàn phím”, trình bày cái tôi to tướng ưng chuẩn các tiến bộ của công nghệ thông báo, của thế giới ảo. Bởi ở thế giới đó, thật giả lẫn lộn, trắng đen khó phân. Mặc tình “chém gió”, “quăng bom” về đủ thứ, nói những chuyện to tát mà chả cần phải bận tâm nhiều đến cái gọi là bổn phận hành vi… Nhưng người ta cũng sẵn sàng nhạt bước qua đồng loại đang oằn oại trong vũng máu vì tai nạn, sẵn sàng phóng xe vọt đi trước ánh mắt đẫn đờ, trước tình cảnh thập tử nhất sinh của người khác. Tệ hơn, đây đó vẫn có những con người sẵn sàng ùa vào hôi của, bỏ mặc nạn nhân nằm đó chẳng biết trống mái ra sao. Và đâu đó, vẫn có những người lợi dụng cái mác làm từ thiện để trục lợi, vẫn có những kẻ lợi dụng lòng thương của người khác để kiếm ăn, hậu quả là không ít người càng ngày càng trở thành nghi kỵ, thiếu niềm tin. …Có phải con người trong từng lớp đương đại càng ngày càng vô cảm với nỗi đau của con người? Câu hỏi này xin dành cho các nhà từng lớp học, các nhà quản lý. Nhưng lúc lái xe cứu thương tự chế Ba Nhiều (TPHCM) một mình sơ cứu nạn nhân, rồi một mình bế nạn nhân đi cấp cứu trong ánh mắt tẻ của đám đông, chắc hẳn ông đã cảm thấy rất đơn chiếc. Anh Minh |