Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Trăn trở nghề xe ôm

5 năm trước đây, nghề chạy xe ôm còn là một nghề dễ sống, vậy mà nay, có những người cả ngày chẳng chạy được một cuốc. Tại sao như vậy? Tôi suy nghĩ và đã tìm ra phần nào câu trả lời. Có những anh chạy xe ôm không chịu khó nhìn qua kính chiếu hậu để thấy khách ngồi sau mình đang nhăn mặt vì mùi mồ hôi, mùi rượu hay làn khói thuốc phả vào mặt họ. Đã vậy, chỉ 3km đi xe ôm, phải trả 30.000 đồng, trong khi đó đi taxi chỉ mất thêm chừng 5.000 đồng nhưng được hưởng dịch vụ tốt hơn nhiều lần.

Xe ôm có những lợi thế mà các công cụ taxi, ô tô buýt khó có được, đó là khi kẹt xe có thể luồn lách vào các hẻm nhỏ, nên khách không bị trễ tràng công việc. Nhưng đổi lại, khách phải chịu khói bụi, nắng mưa, hay thậm chí là mùi mồ hôi không lấy gì làm dễ chịu của những bác xe ôm.

Khi khách hỏi đi, nhiều người chạy xe ôm không ngại ngần hét giá cao. Có đủ thứ lý do để biện minh như vì xăng tăng giá, hay do trưa nắng nóng quá… Đồng ý là xăng tăng thì giá xe ôm cũng phải tăng nhưng tăng ở chừng độ hạp, chứ không phải kiểu mạnh ai người nấy tăng. Người chạy xe ôm chỉ có thể có khách và sống được với nghề phải không hét giá kiểu chặt chém, biết mức giá nào khách có thể bằng lòng được.

Cũng cần phải nói thêm, mọi người luôn cho rằng xe ôm tự quản là một tổ chức uy tín, có nghĩa vụ tầng lớp, tuy nhiên một lực lượng xe ôm khá lớn đang lợi dụng mô hình này để trục lợi, thậm chí là để tiện cho việc làm cò. Ở nhiều bến xe, cánh xe ôm tự quản tranh thủ hoạt động cò việc làm, cò phòng trọ. Họ tự ra giá chạy xe cho nhóm của mình để chèn lấn khách, nếu không chịu giá đó, khách chỉ còn cách đi bộ tới khu vực khác mới đón được xe.

Nhận ra quơ điều đó nhờ quan sát, tìm hiểu và đặt mình vào vị trí khách hàng, nên tôi nghĩ muốn tồn tại, người chạy xe ôm cũng cần có ý thức tự xây dựng thương hiệu cho mình. Việc cụ thể là ăn mặc sạch sẽ, khi đi chở khách thì trước đó không uống rượu, không vừa chạy xe vừa hút thuốc, luôn giữ xe sạch, nón bảo hiểm được giặt phơi thường xuyên, ra giá cước với mức vừa phải và chạy xe cẩn thận để khách không ca cẩm. Tôi đã thực hiện những “quy tắc” đó và đã có được những mối khách quen chạy cả ngày. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ với các đồng nghiệp của tôi rằng: Hãy khai thác thế mạnh của xe ôm kết hợp với ý thức nghề, sẽ còn sống được với nghề.

NGUYỄN ĐỨC MẠNH
(quận 5, TPHCM)