000 nhờ chị gái mua thẻ Viettel đấy”
Tháng nào em cũng tốn 200. “Nhờ thế, em vẫn giữ được nếp từ hồi còn ở nhà là vào mạng tầng lớp, theo dõi tin cẩn của bạn bè, và đặc biệt là ngắm ảnh 2 đứa cháu”. Chìa ra 2 chiếc điện thoại Smartphone E71 và 1200, Thuấn cười: “Em lúc nào cũng 2 tay 2 súng.
Phần nhô lên hình bầu dục bản chất chỉ là một phần rất nhỏ của đảo, khi thủy triều xuống thấp, nhìn từ ngọn hải đăng, bãi san hô ẩn hiện ngay dưới lớp nước biển chỉ còn ngập chừng 20cm, kéo dài tới 1.
Nam Anh Theo Tri Thức. Chị cả là thầy, vừa sinh đôi 1 trai, 1 gái.
Em trai Thuấn cũng theo chân anh, trở nên người gác đèn biển, hiện đang nhận nhiệm vụ ở đảo An Bang, cũng thuộc quần đảo Trường Sa
“Lẻn lên đây điện thoại cho bạn gái hả?”, tôi hỏi khi thấy Thuấn 2 tay cầm 2 chiếc máy điện thoại, ngồi nhìn bóng gió ra biển. Không khoác trên mình bộ quân phục đường bệ, chẳng quân hàm, quân hiệu, nhưng những người gác đèn biển ở Trường Sa vẫn thường được ngư gia quen gọi là “những anh lính đèn”. Chính vì phạm vi san hô chìm rộng lớn, nên hải đăng Nam Yết trở nên công trình quan trọng vào bậc nhất trên đảo, trở nên con mắt biển giúp cho tàu thuyền của ngư gia không bị mắc cạn, đặc biệt là trong mùa mưa bão thường kéo dài từ 6-8 tháng mỗi năm.
Nhà Thuấn ở Thái Bình có 3 chị em. “Giờ này đang mùa gặt, hôm qua đọc báo thấy viết miền Bắc đang nắng nóng… Nhưng năm nay, em yên tâm hơn nhiều khi thu nhập của em trên đảo đủ để giúp bác mẹ ở nhà thuê người làm ruộng giúp, và rảnh rang hơn để coi ngó các cháu ngoại”.
Tôi bắt gặp Thuấn trên đỉnh ngọn đèn biển Nam Yết giữa trưa nắng, khi những thành viên còn lại ở nhà đèn đều đang nghỉ ngơi. 2 đứa bé nhỏ xíu mới vài tháng tuổi được cậu Thuấn cưng lắm, ngày nào cũng gọi điện về chỉ để nghe thấy tiếng “ê, a”. Trong những cơn bão biển, họ cũng không quản ngại lao mình xuống sóng dữ để cứu người gặp nạn. “Đâu có, em chưa có bạn gái, nhận nhiệm vụ làm việc ở những ngọn hải đăng này, chuyện tình cảm anh em trẻ tuổi thường phải gác lại một bên anh ạ”, Thuấn thực thà trả lời
Đồi cát nổi lên trên nền san hô rộng lớn nhìn từ hải đăng. Không như những người chiến sĩ hải quân sớm hôm canh gác, tham gia huấn luyện trên đảo, những người cáng đáng đèn biển như Thuấn có nhiều thời gian thanh thản hơn, nên nỗi nhớ nhà cũng thành thử mà hốt nhiên ập đến luôn hơn.
“Ra đảo cũng lâu mà chưa khi nào em thấy khoảng cách giữa các chị em trong nhà xa xăm, vì cả gia đình gọi điện thoại cho nhau hàng ngày. Thuấn quê ở thanh bình, mới ra Nam Yết được vài tháng (dù đã ra Trường Sa vài năm), cái nắng gió nơi biển đảo phủ lên người anh một lớp da rắn rỏi. Công việc không khó nhọc, nhưng không cho phép “người lính nhà đèn” được phép nhãng, bởi chỉ một phút chốc ngọn đèn chợt dở chứng thôi, thì sẽ rất nhiều người có thể gặp hiểm.
Không trả lời câu hỏi về tình yêu đối với nghề mình lựa chọn, Thuấn chỉ bảo: “Em muốn đến làm việc tại quờ quạng các hòn đảo có hải đăng ở Trường Sa”. Hàng năm, Thuấn cũng được về thăm nhà giống như các đội viên trên đảo, mỗi lần như thế, Thuấn kể, mẹ Thuấn lại ngồi nói chuyện với các con cả đêm, hỏi thăm về sức khỏe, về cuộc sống trên đảo và khích lệ 2 anh em làm tốt các nhiệm vụ ở vị trí của mình.
Nam Yết là hòn đảo rất đẹp nằm ở phía Bắc quần đảo Trường Sa. Hàng ngày, công việc của Thuấn là bảo dưỡng dàn đèn, lau chùi các lớp cửa kính bên trên ngọn hải đăng, rà soát ắc quy và kiêm luôn cả việc rà các thiết bị đo đạc khí hậu trên biển. “Những lúc như thế, em lại trèo lên đây. Nhìn hình trạng bên ngoài, Nguyễn Văn Thuấn còn rất trẻ, trẻ hơn rất nhiều so với tuổi 25 của anh.
Vì ở trên đỉnh ngọn hải đăng này, sóng của Viettel mạnh nhất, bởi không chỉ nhờ cột BTS trên Nam Yết, mà ở đây, điện thoại còn bắt được cả sóng từ đảo Sơn Ca”, Thuấn vui vẻ nói.