Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Khi chế độ độc tài sáng tạo chấm dứt.

Cho đến nay, chúng có vẻ như cơ bản dị biệt so với những thứ đã diễn ra trong lĩnh vực chính trị

Khi chế độ độc tài chấm dứt

Sự suy yếu mà quyền lực diễn đạt trong bối cảnh quốc tế lên đường từ hai duyên cớ.

Nguyên do còn lại chính là các bối cảnh chính trị và kiến thức đặc biệt giúp định hình mối quan hệ giữa Hoa Kỳ với phần còn lại của thế giới.

Bằng việc đồng nhất ưu thế thống trị này với mọi sự thống trị về chính trị khác, triết lý chính trị của thế kỉ XIX đã coi việc chống đối sự thống trị của giai cấp quý tộc như là sự thù nghịch với mọi hình thái chính trị.

” Vào năm 1796, chính trị Châu Âu và chính trị quyền lực là một; không hề có thứ chính trị quyền lực nào khác ngoài thứ chính trị quyền lực giữa các vua chúa châu Âu.

Norton and Company, 1936), p. ”[14] So sánh khuynh hướng của chính trị quyền lực châu Âu với những lý tưởng của truyền thống Mỹ, Sumner đồng ý với Washington rằng chúng không cân xứng. Thực tế rằng sự cắt đứt can hệ hiến định với vương triều Anh có ý nghĩa bộc lộ sự khởi đầu một chính sách đối ngoại Hoa Kỳ dị biệt với những gì được gọi là chính sách đối ngoại ở Châu Âu đã được đề cập rõ ràng trong “Diễn văn giã biệt của Washington”.

Việc đồng nhất chính trị quyền lực với chính quyền của giới quý tộc được hậu thuẫn bởi trường hợp của Mỹ. Nhưng những nhà quan sát có trách nhiệm hơn từ thời Washington trở đi đã cân nhắc kĩ lưỡng hơn khi nhấn mạnh sự phối hợp của các nhân tố địa lý cũng như một chính sách đối ngoại chọn lọc các đích của mình dựa trên các điều kiện địa lý, và sử dụng những điều kiện địa lý để đạt được những mục tiêu đó.

Tương trợ cho việc đạt được mục tiêu này được coi như là một phần nhiệm vụ nhà nước của Hoa Kỳ. Hiện thực này là kết quả của các quyết định có cân nhắc cùng với những điều kiện khách quan về mặt địa lý.

Trong trường hợp tệ nhất, họ sẽ nối quan sát cuộc chơi chính trị quyền lực của những người khác. Do vậy, chính trị dưới dạng quý tộc, tức thị mang hình thức bạo lực mở, đã được đồng nhất với chính trị đúng nghĩa.

Do đó, hẳn là không sáng suốt khi chúng ta tự ràng buộc mình chuẩn y các mối kết liên giả tạo vào sự thăng trầm thường thấy trong chính trị châu Âu, hoặc vào sự kết duyên hoặc xung đột thường thấy giữa các mối quan hệ bạn bè hoặc thù địch của họ.

Biên dịch:  Võ Hoàng Phương Nhung  ; hiệu chính:  Lê Hồng Hiệp   Bài được đăng lại từ Nghiencuuquocte. Có thể thấy điều này bắt nguồn từ 3 nhân tố chính trong trường hợp của Mỹ, bao gồm: sự duy nhất của kinh nghiệm nước Mỹ, vị trí riêng biệt của lục địa Mỹ tách khỏi trọng điểm xung đột của thế giới trong suốt thế kỉ XIX, và hệ tư tưởng chính trị hòa bình nhân đạo và chống đế quốc của Mỹ.

Vì thế, châu Âu tất nhiên vướng vào các cuộc bàn cãi trực tính, mà căn do của những bàn cãi ấy căn bản xa lạ với các mối quan tâm của chúng ta. “Sự cùng cực trong các tham vọng, các mối quan hệ đua ganh, quyền lợi, thể hoặc tính bất ổn của Châu Âu” đều chính là biểu lộ độc nhất của chống chọi quyền lực quốc tế trước con mắt Hoa Kỳ.

Sau chiến thắng đối với tầng lớp quý tộc, từng lớp trung lưu đã xây dựng nên một hệ thống cai trị gián tiếp. Nên, sự giành giật quyền lực chính trị - trong đối nội cũng như đối ngoại - hình như chỉ là một biến cố lịch sử, xảy ra cùng thời với các chính quyền độc tài và sẽ biến mất khi chế độ độc tài kết thúc.

Vì trong quãng thời gian hòa bình của thế kỉ XIX, chính sách đối ngoại của họ cho phép họ tiếp kiến đóng vai trò là những người quan sát, những gì thật ra là kết quả của ánh sao băng lịch sử trôi hỗ tương trở nên một điều kiện vĩnh viễn, tự quyết cũng như thiên nhiên đối với người Mỹ.

Những học giả nổi danh tuồng như nhìn thấy ở sự độc nhất của vị trí địa lý Hoa Kỳ một bàn tay của Chúa vốn định sẵn con đường bành trướng cũng như riêng biệt của Hoa Kỳ.

Không ai có thể tấn công được các ông; và các ông cũng lo sợ né tránh việc bị dính đến các xung đột của các quốc gia khác. “Châu Âu có một tập hợp các ích lợi then chốt, và họ không có ích nào như vậy đối với chúng ta, hoặc chỉ là một mối can hệ lỏng lẻo. Washington nhắc tới “tình trạng xa vắng và bóng gió của chúng ta” và đặt câu hỏi: “Tại sao lại từ bỏ lợi thế của một điều kiện khôn xiết đặc biệt như vậy?” Khi thời đoạn này trong chính sách đối ngoại Hoa Kỳ sắp chấm dứt, John Bright đã viết cho Alfred Love: “Trên cương vực của các ông, chúng tôi hy vọng hàng triệu người lớn lên sẽ không biết gì về chiến tranh.

Sự suy yếu của chính trị quyền lực trong thế kỷ XIX xảy ra bởi chính diễn biến của tình hình trong nước. Nhưng việc tách biệt của Mỹ khỏi truyền thống chính trị quyền lực châu Âu không chỉ là một chương trình chính trị.

Nhưng, như một nhà tiên tri, ông nhìn thấy rằng với sự kết túc của chiến tranh Mỹ - Tây Ban Nha, Mỹ sẽ can hệ một cách chẳng thể rút lui khỏi thiên hướng na ná như những gì đang nhấn chìm châu Âu trong cách mệnh và chiến tranh.

Thế kỉ XIX hầu như không có khả năng nhận thức được bản chất chính trị của những mối quan hệ được hợp pháp hóa này. [14] “The Conquest of the United States by Spain,” Essays of William Graham Sumner (New Haven: Yale University Press, 1940) II, 295.

Net   --------------------------    ghi chú:  [13] Merli Curti, Peace and War; The American Struggle 1636 – 1936 (New York, W.

Do đó quan niệm thường ngày mà thế kỉ XIX đã xây dựng về bản chất của ngoại giao quốc tế đã phối hợp với những nhân tố đặc biệt trong lịch sử Hoa Kỳ để tạo nên một niềm tin rằng sự liên hệ vào chính trị quyền lực không phải là chẳng thể tránh khỏi mà chỉ là những tai nạn lịch sử, và rằng các nhà nước hoàn toàn có quyền chọn lọc giữa chính trị quyền lực với các dạng thức chính sách đối ngoại khác vốn không bị ảnh hưởng bởi sự ham mê quyền lực.

122. Calhoun, thì nó được xem như là một hình thức nhân rộng tự do trong nước. Sau chiến tranh Mỹ - Tây Ban Nha, khi Mỹ chừng như đã gạt bỏ lý tưởng dân chủ và chống đế quốc này, William Graham Sumner đã nhắc lại bản tính của nó “Sự bành trướng và chủ nghĩa đế quốc là một sự tấn công lớn vào chế độ dân chủ… Sự bành trướng và chủ nghĩa đế quốc đang lâm chiến với những truyền thống, nguyên tắc và lợi ích tốt nhất của người Mỹ.

Còn trường hợp tốt nhất là sắp tới giai đoạn khi dân chủ được thiết lập ở mọi nơi, lúc đó bức màn rốt cục sẽ hạ xuống và trò chơi chính trị quyền lực sẽ không còn diễn ra nữa. ” [13] Từ bờ biển lục địa Bắc Mỹ, các công dân của tân thế giới quan sát cảnh tượng kì lạ của cuộc giành giật quyền lực quốc tế diễn ra từ xa phía Châu Âu, châu Phi và châu Á.

Hệ thống kinh tế này diễn ra duyệt một mạng lưới các nguyên tắc pháp lý có vẻ như bình đẳng vốn làm ẩn đi sự tồn tại của quan hệ quyền lực. Bên cạnh một số ngoại lệ xảy ra không thẳng tắp, việc tách biệt này là một Thực tế chính trị được xác lập cho đến cuối thế kỷ XIX.

W. Đặc điểm đặc thù của tình hình này nằm ở việc giới quý tộc chiếm ưu thế cai trị đối với tầng lớp trung lưu. Nên, chúng ta có thể “thực hiện nhiều hơn để nhân rộng tự do bằng hình mẫu của chúng ta đối với lục địa này và toàn thế giới nói chung, hơn là phê duyệt hàng ngàn chiến thắng (quân sự)”.

Họ thay thế sự phân chia (xã hội) truyền thống thành giai cấp thống trị và bị trị, cũng như các biện pháp quân sự mang khuynh hướng bạo lực mở vốn là đặc điểm của chế độ cầm quyền quý tộc, bằng chuỗi lệ thuộc về kinh tế vô hình.

Khi nhiệm vụ quốc gia đó được biểu thị dưới một công thức không xâm lược, không can thiệp như trong triết lý chính trị của John C.

Trong chiều dài lịch sử, vận mệnh quốc gia của Hoa Kỳ được hiểu là nhằm chống lại chiến tranh và theo đuổi tự do. Sự rút lui khỏi nền chính trị châu Âu, như Washington đề cập, do đó có thể được xem như là sự thoái lui khỏi chính trị quyền lực.

Một là các triết lý về quan hệ quốc tế chiếm ưu thế trong thời kỳ hòa bình của thế kỉ XIX và vẫn giữ vai trò thống trị trong hầu hết nghĩ suy của chúng ta đối với các vấn đề về ngoại giao.