Phải khẳng định rằng, việc phát hiện, chiến đấu, ngăn chặn, xử lý nghiêm minh, kịp thời mọi hành vi vi phạm luật pháp để bảo vệ cuộc sống thông thường của người dân là sự bộc lộ tính pháp quyền của một quốc gia dân chủ, phù hợp với nguyên tắc và chuẩn mực của luật pháp quốc tế.
Quy định này cũng hoàn toàn phù hợp với các văn kiện pháp lý quốc tế về quyền con người, như Điều 29 Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người đã nêu: “Mọi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng là nơi độc nhất mà ở đó tư cách của bản thân họ có thể phát triển tự do và đầy đủ.
Đời sống vật chất, tinh thần của đồng bào đạo được nâng lên, phần đông chức sắc, chức việc, tín đồ háo hức tin cẩn vào sự lãnh đạo của Đảng, chính sách, luật pháp của quốc gia.
Đáng tiếc là một số người đã lợi dụng một số vụ việc vi phạm luật pháp, trong đó có sự tham gia của một số giáo đồ tôn giáo, như các vụ từng xảy ra ở 178 Nguyễn Lương Bằng và 42 Nhà Chung, Hà Nội; hay mới đây ở xã Nghi Phương, Nghi Lộc, Nghệ An.
Các ngành, các cấp đã chủ động, tích cực thực hiện các chủ trương, chính sách tôn giáo của Đảng và quốc gia, thực hiện chính sách đại kết đoàn dân tộc, bảo đảm tự do tín ngưỡng, đoàn kết đồng bào theo các đạo khác nhau; đoàn kết đồng bào theo đạo và đồng bào không theo tôn giáo.
Hiến pháp năm 1992 của Nhà nước ta đã quy định: “Công dân có nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp, luật pháp”. Thì tất nhiên phải bị xử lý theo quy định của luật pháp. Những việc làm này đi trái lại với ước vọng, ý chí của đại phần đông chức sắc, giáo đồ và bị các thế lực thù địch, phản động lợi dụng để chống phá, cổ súy cho cái gọi là “tự do tôn giáo”, đòi “tôn giáo độc lập với Nhà nước”, gây áp lực, tạo cớ cho bên ngoài can thiệp.
Quyết nghị Đại hội lần thứ XI của Đảng đã khẳng định: “Phát huy những giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp của các đạo; khích lệ các tổ chức đạo, chức sắc, giáo đồ sống tốt đời, đẹp đạo, tham gia đóng góp tích cực cho công cuộc xây dựng và bảo vệ sơn hà. Nên chi, việc một số tín đồ đạo có hành vi vi phạm luật pháp, thậm chí phạm tội, như gây rối thứ tự công cộng, hủy hoại tài sản của Nhà nước và của công dân, bắt giữ người trái pháp luật, cố ý gây thương tích cho người khác.
Song song chủ động đề phòng, kiên quyết chống chọi với những hành vi lợi dụng tín ngưỡng, đạo để huyền hoặc, chia rẽ, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc”. Với chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo đúng đắn và nhất quán của Đảng và Nhà nước ta, đông đảo chức sắc, tín đồ các tôn giáo đã phát huy truyền thống yêu nước, gắn bó, đồng hành cùng dân tộc, có những đóng góp quan trọng vào cuộc đương đầu giải phóng dân tộc, giành độc lập, tự do cho giang sơn trước đây và trong công cuộc xây dựng và bảo vệ giang sơn ngày nay.
Để đưa ra những thông báo lệch lạc về tình hình tôn giáo ở Việt Nam, xuyên tạc chính sách của Đảng, Nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo, thậm chí vu cáo chính quyền “đàn áp đạo”.
Ai đó đứng ra bênh vực, cổ súy, thậm chí kích động những hành vi vi phạm luật pháp nêu trên có nhận thức được điều này? Và, cần xử lý nghiêm các hành động này theo luật pháp Nguyễn đoàn kết. Khi hưởng thụ các quyền và tự do của mình, mọi người chỉ phải tuân những hạn chế do luật định, nhằm mục đích bảo đảm sự công nhận và quý trọng thích đáng đối với các quyền và tự do của người khác, cũng như nhằm đáp ứng những yêu cầu chính đáng về đạo đức, thứ tự công cộng và phúc lợi chung.
Đây là đòi hỏi của công lý, của mọi người dân, trong đó có các chức sắc, tín đồ đạo. Điều đó có nghĩa, bất cứ ai dù ở cương vị nào, có tín ngưỡng hay không có tín ngưỡng, theo đạo hay không theo đạo, đều có nghĩa vụ tuân theo Hiến pháp, luật pháp và đều bị xử lý nếu có hành vi vi phạm pháp luật.
Quan hoài và tạo điều kiện cho các tổ chức tôn giáo sinh hoạt theo hiến chương, điều lệ của các tổ chức tôn giáo đã được Nhà nước xác nhận, đúng quy định của pháp luật.
”.